Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Buổi gặp đầu

Giờ này tháng trước anh quen em
Quen từ ánh mắt nụ cười tươi
Quen từ số phone em cho trước
Để dẫn anh đến buổi gặp đầu

Lần đầu gặp em sao nhanh thế
Thấm thoắt đã đến lúc bibi
Anh thầm mong nghĩ gặp lần nữa
Để lần thứ hai khác lần đầu

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh nhỉ
Những lần gặp nhau nhiều hơn trước
Những dòng tin nhắn em send lại
Anh càng vui hơn gấp nhiều lần

Nhưng rồi một hôm tin không đến
Tin đi mà tin không đến chăng
Hay tin không được người ấy gửi
Làm anh lo lắng quá tin ơi !

Lo lắng làm anh suy nghĩ nhiều
Suy nghĩ đủ thứ đó em ơi
Nghĩ rằng chắc là em đang bận
Hay là quên anh mất tiêu rùi

Để rùi một hôm anh chợt nhận
Sao mà lo quá biết nói sao?
Lo mà đến nỗi anh quên hết
Quên cả từ ngay lớp vỡ lòng

Vỡ lòng dạy anh phải biết yêu
Yêu thì đi đôi với chữ lo
Lo mà không cần điều chi hết
Chỉ mong em vui là anh cười.

(Trước một ngày 13/03/2012)

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Chút chút

Hôn em chút chút lấy tình
Em hôn chút chút mỗi mình anh thôi
Thế rồi chút chút lên ngôi
Lâu ngày chút chút thành đôi vợ chồng.

TK (10/2011)

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Mô tả tình yêu theo toán học

Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường

Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn

Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình

Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô-gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng

Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
Phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều

Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
Em mãi mãi là hằng số vô biên
(KN_07/06)

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Tình yêu của tôi

Em đã hiểu những gì tôi bày tỏ

Em đã tin những gì trong mắt tôi

Em đã biết những gì thật xa xôi

Em đã thương những gì tôi thể hiện


Tôi không còn phải yêu em câm lặng

Không rụt rè nhút nhát trước mặt em

Không vu vơ hát khúc nhạc yêu em

Không ngắm nhìn em tươi cười lặng lẽ


Nắm ngón út.... vậy cho tôi nắm bàn tay nhé

Để yêu em, muôn kiếp chẳng rời xa

Mãi thương em như thương một loài hoa

Hoa dù lụi nhưng tình tôi còn đó


Em cho tôi một tình yêu bé nhỏ

Một nụ hôn ngây ngất cõi thiên đàng

Một ánh sáng ấm áp chẳng chói chang

Một vị ngọt trong cuộc đời tôi đó


Khoa Nguyen (Hà Nội, 26/04/2011)


Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Anh sẽ không nói


Em!

Em cười gì khi nắm tay anh

Ngoảnh mặt đi trả lời với gió:

“Duờng như anh gần như e ngại”

Em giận hờn: “xích lại đi anh”

Anh này!

Em chỉ cười với những đám mây

Chúng tung tăng reo cùng với nắng

Nhưng có biết dù ai im lặng

Song rộn ràng tay khẽ níu tay

Nào,

Em nhìn kìa, khung trời màu xanh

Em hãy viết tên anh lên đó

Còn con tim của em bé nhỏ

Anh khắc vào bằng một nụ hôn


Cho mắt ai dịu đẹp mê hồn

Đôi má vội thơm nồng con gái

Một làn tóc ấp e ái ngại

Đôi vai mềm buông lỏng trong tay

Này người!

Người nghĩ gì hãy nói em hay

Dù bối rối, ngượng ngùng, cay đắng

Dù tan nát lòng em chết lặng

Em hỏi người: Người có yêu em?

Ngốc ạ!

Chẳng yêu em nhưng sẽ bên em

Trong khổ đau và trong hạnh phúc

Dẫu cuộc đời buồn vui lắm lúc

Nguyện cùng em đi suốt tháng năm.


K.N (07/03/2011)