Thứ năm, ngày 26 tháng mười một năm 2009

Yêu và Niềm tin


Đố em đẹp nhất phải tình yêu


Dối gian, gian dối hay thật lòng

Trái tim anh đây yêu em mãi

Thời gian thay đổi chỉ yêu người


N.T.K

Thứ tư, ngày 18 tháng mười một năm 2009

Bài hát: "Công chúa Thỏ"


Một nàng công chúa nhỏ bé
Dù lớn vẫn hay khóc nhè
Chỉ biết dong chơi khắp chốn nơi nơi với bao bạn bè
Nàng không thích làm người lớn
Nàng không muốn yêu anh nào
Dịu dàng luôn có mấy anh lẽo đẽo đi theo đằng sau

Nàng là công chúa thỏ đó
Vì đôi mắt em xoe tròn
Vì bé con nên thế giới cứ kêu giống con thỏ nè
Nàng ta chính là em đó ngày qua vẫn vô tư mà
Đột nhiên hôm nay
Một chàng hoàng tử khiến em mộng mơ

Và rồi con tim nhỏ xinh từ lâu sống trong bình yên
Và rồi con tim biết nhớ biết mong biết chờ biết ngóng
Chờ ngày anh bên cạnh em khẽ nói bên tai dịu dàng
Chờ một câu rằng: anh yêu em
Và rồi hôm nay bỗng anh kề tai nói lên lời yêu
Và rồi hôm nay sớm tối có anh nói cười ấm áp
Chuyện tình yêu anh và em đã đến bên ta nhẹ nhàng Cám ơn anh chàng hoàng tử của em


Chủ nhật, ngày 25 tháng mười năm 2009

Khi tôi 30...


30 tuổi, tôi đã không còn đọc những quyển sách về bí quyết thành công nữa mà tôi nhận ra rằng nên học những thất bại vì thất bại thì thường giống nhau còn thành công thì chẳng ai giống ai cả.

"Lấy vợ đi. 30 tuổi rồi đấy". Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe mọi người nhắc tôi như vậy và tôi cũng chỉ biết mỉm cười hoặc trả lời "cuối năm cưới". Hôm nay cũng có người nhắc tôi như vậy, bỗng giật mình " Ừ nhỉ, mình đã 30 rồi nhỉ?". Vậy là mình đã đi hết được gần nửa cuộc đời rồi, nhìn lại thì mình vẫn chả làm được việc gì ngoài việc đã tồn tại trên đời này 30 năm.

- 30 tuổi, trong tôi đã không còn chứa đựng nhiều những tham vọng nào thì phải học hành để trở thành doanh nhân thành đạt, nào thì sau này phải có một công ty lớn, nào thì có được một người mình yêu lý tưởng.v..v.. như khi 20 nữa. 30 tuổi, tuổi trẻ dường như sắp qua trong tay tôi, mất hết sự sôi nổi, hào hứng, mọi thứ suy nghĩ đã có chiều sâu hơn, triết lý hơn.

- 30 tuổi, tôi đã trải qua nhiều thất bại, nhiều lỗi lầm nên tôi đã học được cách tha thứ, cách đối diện với thất bại. Sai lầm của quá khứ sẽ thực sự là sai lầm khi ta không rút ra được bài học.

- 30 tuổi, tôi không muốn làm những việc gì lớn lao nữa, ngọn lửa đam mê cũng đã dịu bớt đi. Giờ đây chỉ mong ước mình làm được những việc gì nho nhỏ, giản dị nhưng thật hoàn hảo. Và tôi cũng nhận ra rằng để có được kết quả hài lòng khi làm được việc nho nhỏ, giản dị thôi cũng là một điều rất khó.

- 30 tuổi, tôi đã không còn đi đọc những quyển sách về bí quyết thành công nữa mà tôi nhận ra rằng nên học những thất bại vì thất bại thì thường giống nhau còn thành công thì chẳng ai giống ai cả. Tôi biết rằng cái thất bại lớn nhất của tôi trong 30 năm qua là tôi chả có một thành công hay thất bại nào đáng kể cả.

- 30 tuổi, tôi đã phần nào chiêm nghiệm được một phần của cuộc đời và tôi bắt đầu tin số phận. Tôi đã trân trọng tự do hơn, yêu gia đình hơn và tôi hiểu rằng thật khó có thể làm được gì nếu có khoảng trống phía sau lưng.

- 30 tuổi, dù chưa biết cuộc sống của mình sẽ trôi về đâu nhưng tôi biết rằng phải bắt tay vào hành động cho những kế hoạch của mình đặt ra, cuộc sống của tôi ngày mai chính là những kế hoạch của tôi hôm nay.

- 30 tuổi, dù có khá nhiều chuyện đã xảy ra trong cuộc sống nhưng tôi vẫn cảm thấy mình còn là một người hạnh phúc.

- 30 tuổi, tôi tự hỏi "Không biết khi 40t thì mình thế nào nhỉ?"

Sưu tầm

“Triết lý tình yêu” của chú bé 10 tuổi



Chuyện kể về: “…..

Có một chàng trai khỏe mạnh, không sợ gì hết. Chỉ sợ duy nhất cô gái mà anh yêu nên anh cứ giữ mãi mối tình câm, không dám nói ra vì mắc cỡ. Ba tháng sau khi nghe “chỉ dẫn” của cậu bé hàng xóm 10 tuổi, chàng trai làm đám cưới với cô gái.

Trên đây chỉ là một trong nhiều “chiến tích” kỳ diệu của một cậu bé giàu tình cảm, nhân vật chính trong truyện “Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ” (Nguyễn Ngọc Thuần, NXB Trẻ, năm 2004). Đó là một truyện thiếu nhi khiến nhiều người lớn thích mê.

Tôi thích tình yêu cuộc sống lan tỏa trong những trang viết trong trẻo và đặc biệt ấn tượng với “triết lý tình yêu” mà cậu bé “lên lớp” cho chú hàng xóm. “Mẹ cháu nói khi yêu ai phải nói cho người ta biết, người ta rất mừng” – Chú bé đã nói với anh hàng xóm điều mà mẹ cậu bình luận khi thấy anh ta cứ lảng vảng trước nhà cô gái mình yêu mà không dám nói gì. Cậu bé bảo: “Chú nói yêu cô ấy đi, cô sẽ không la chú đâu”.

Ừ nhỉ, có lẽ là có rất ít người con gái la hét khi người ấy ngỏ lời với mình, kể cả khi mình không ưng người ta. Nhưng tại sao các đấng nam nhi đại trượng phu không biết sợ điều gì lại sợ nói câu tỏ tình với cô gái mình thương trộm nhớ thầm nhỉ?

Tôi nghĩ không phải là các chàng quá nhút nhát nên không dám ngỏ lời với người mình yêu. Mà bởi các chàng sợ - sợ bị từ chối, sợ cảm giác thất bại, sợ một câu trả lời không mong đợi.

Nhưng nói gì thì nói, ngỏ lời vẫn là cách nhanh nhất để “thông báo” cho đối phương biết tình cảm của mình. Mình cứ có ý, có tứ này nọ, làm mọi cách để mong người ta hiểu được tình cảm của mình, nhưng ba từ giản dị nhất lại không nỡ thốt ra thì làm sao người ta hiểu được.

Nói ra ba từ ấy mình sẽ dò biết được tình cảm của người ta với mình. Nếu người ta đón nhận thì quả là niềm hạnh phúc mà mình đang mong đợi. Nếu người ta chối từ mình cũng hiểu được ý tứ của người ta. Nhưng điều quan trọng nhất là đã nói ra được điều cần nói để sau này không phải nuối tiếc “giá như...”.

Kết luận:

“Ta đau khi yêu một người nhưng không được đáp lại. Nhưng nỗi đau lớn nhất là khi bạn yêu một người nhưng không đủ can đảm để cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào”.

Sưu tầm

Thứ ba, ngày 30 tháng sáu năm 2009

Kỷ niệm 10 năm cựu sinh viên khóa 99

Ý tưởng 10 năm họp mặt của BK99 lúc đầu tưởng bị hủy, nhưng cuối cùng cũng diễn ra được với sự tham gia của khoảng 25 bạn cho cả 4 tăng thật là "TUYỆT VỜI"

Tăng 1: Tất cả tập trung tại trường Bách Khoa để ngắm lại trường xưa. Phong cảnh cũng không có gì là thay đổi nhiều nhất là Khoa Điện - Điện tử của chúng ta ...













Tăng 2: Sau khi chụp hình thật đã cả nhóm quyết định tìm 1 chỗ để cùng lên rừng xuống biển thưởng thức món thật ngon và uống thật đã....









Tăng 3: Với cái bụng thật no say cả bọn quyết định trổ tài ca sĩ và dancer ở Nice... Ai cũng hát hay và nhảy giỏi hết... Thật đa tài...





Tăng 4: Mệt quá....!!! Cả nhóm quyết định dùng 1 bữa nhẹ trước khi tạm chia tay... Món bún cua được chọn là món cuối của bữa tối tuyệt vời này...






Quá ngon!!! HẸN VÀO NĂM SAU NHÉ..... CHÚC TẤT CẢ KHÓA 99 LUÔN THÀNH CÔNG TRÊN CON ĐƯỜNG ĐÃ VÀ ĐANG CHỌN.

Tuấn Khoa (Khóa 99 Lớp ĐTVT02)