Thứ Tư, 26 tháng 12, 2007

Chỉ cần 1 người để hiểu



Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện.

- Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy? - cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời:

- Khoảng từ $30 cho tới $50.

Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?"

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh theo sau. Một con chó con cà nhắc chạy cuối cùng. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó: "Con chó con này bị làm sao vậy?"

Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động: "Cháu muốn mua con chó con đó."

Người chủ nói rằng:

- Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn.

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng:

- Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50 cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền.

Người chủ phản đối:

- Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu
như những con chó con khác.

Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ:

- Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!

N.T.K

(Sưu tầm)



Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2007

Luôn chờ em cúp máy trước...



Đây là một câu truyện Khoa đã đọc được khá lâu nó thật hay và dễ thương:

"tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả"
---------

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.


Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

N.T.K
(sưu tầm)

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2007

Vậy là ....


Vậy là nhìn nhau trong phút giây
Bỗng nghe lòng rung động ngất ngây
Tìm đôi câu nói qua đôi mắt
Ta đã thành đôi lứa tháng ngày


Vậy là bàn tay nắm bàn tay
Lời tình không nói chẳng ai hay
Chỉ biết hoàng hôn về trên phố
Không muốn rời xa ngón tay này


Vậy là tặng nhau một cái mi
Đỏ hồng đôi má , ngượng ngùng chi
Môi ngoan chúm chím nồng trên má
Ấm áp bờ vai, thẹn thùng gì


Vậy là hiến dâng cả trái tim
Tình yêu ai đã mãi đi tìm
Yêu bằng hởi thở, linh hồn nhỏ
Mỏng manh êm ái cánh hoa sim

N.T.K
(2006)

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007

Một ngày cùng Vest




N.T.K

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2007

Khi tôi là con trai


- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái ngồi giặt đồ. Giặt bằng máy nhanh hỏng đồ, tốn tiền mua mới. Bàn tay con gái mềm mại bị xút ăn, bôi cả lọ kem mà con gái vẫn lo: không ai dám cầm tay. Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái làm việc nhà. Trăm thứ việc không tên, lộn tùng phèo. Vào tay con gái cà rốt biến thành hoa, mướp đắng biến thành chuột... Chẳng ai biết con gái khẽ dấu ngón tay dán kín băng Urgo. Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bỏ bữa... Sợ bị chê là béo. Chẳng như con trai ăn bao nhiêu thì cứ vô tư, không phải lo số đo 3 vòng. Con gái đói ngất xỉu vẫn nhất quyết giảm cân. Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái nhăn mặt. Mỗi tháng vài ngày chiến sự, stress và mệt mỏi vô cùng, con gái vẫn cố mỉm cười, giấu cái nhíu mày khó chịu. Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái khóc. Lúc đó con gái cần một bờ vai lớn, một bàn tay ấm... Con gái khóc mà vẫn băn khoăn: không biết có làm phiền người ta không? Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn khi con gái yêu. Yêu người ta mà không dám nói trước. Yêu người ta mà cứ dấu trong lòng. Là con trai, nói ra có phải dễ dàng hơn không? Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái ốm. Người rã rời mà vẫn lo mình xấu, sợ con trai không yêu. Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi con gái soi gương. Vài đốm mụn, vài nếp nhăn không làm con trai nghĩ ngợi. Con gái mất ăn mất ngủ vì lo, sợ già, sợ ế. Thương quá!

- Là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn không dám về nhà muộn... Sợ người ta nghĩ sai. Thương quá!

Con gái dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm dựa.

Tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn.

N.T.K

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2007

Lễ tổng kết và trao giải Hội thao Cán bộ Viên chức ĐHQG TpHCM

Các kĩ sư ICDREC nhận huy chương bạc môn bóng đá

Trao huy chương bạc cho đội tuyển VNU-IT

PGS.TS Huỳnh Thành Đạt - Phó giám đốc ĐHQG TpHCM nhận xét Khu công nghệ phần mêm ĐHQG TpHCM sẽ là một đội hạt giống cho giải năm sau, sau lễ trao giải PGS.TS cũng nhắc nhở các kỹ sư ICDREC (cầu thủ nòng cốt của VNU-IT) phát huy tối đa sức trẻ chất xám - xứng đáng là những kĩ sư ĐHBK TpHCM - cho công cuộc phát triển đất nước mà đảng và chính phủ giao phó. Để đáp lại sự quan tâm đó ICDREC (Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo thiết kế vi mạch) đã và đang chuẩn bị buổi lễ công bố chip vi xử lý RISC đầu tiên của Việt Nam vào ngày 15/12/2007.


Toàn cảnh Khu công nghệ phần mềm - ĐHQG TpHCM

Quang cảnh quảng trường ĐHQG TpHCM

N.T.K

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2007

Chùm hình ảnh trận chung kết đội á quân VNU-IT


Đội hình xuất quân

Khởi động trước trận đấu

Giờ phút thư giản trước trận chung kết



Khởi động và chuẩn bị lên đường của các tuyển thủ VNU-IT


Hội cổ động viên VNU-IT





Toàn bộ tuyển thủ VNU-IT (Khu công nghệ phần mềm - Đại học Quốc Gia TpHCM)


Với chức á quân các tuyển thủ VNU-IT trở thành một trong 2 thế lực mới trong ngôi nhà bóng đá của ĐHQG TpHCM (trước đây chỉ là ĐHKHTN, Khối Văn phòng ĐHQG, Trung tâm giáo dục Quốc phòng ..). Các cầu thủ VNU-IT (nòng cốt ICDREC-FC) với sức trẻ, bản lĩnh và đẳng cấp chức Vô địch chỉ còn là vấn đề thời gian. Hẹn lại năm sau nhé !!!

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2007

Nuối tiếc kỉ niệm xưa (nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11)



Còn đâu tà áo dài xưa
Còn đâu mái đỏ ngôi trường thân yêu
Còn đâu nỗi sớm, trưa, chiều
Còn đâu đưa đón ai yêu mỗi ngày
Còn đâu nhìn ngắm theo ai
Còn đâu ai đó nghiêng vành nón che?

Còn đâu có những ngày hè

Còn đâu nghe được tiếng ve phượng buồn?


N.T.K

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2007

1 năm 12 tháng

Tháng Giêng e ấp lộc non
Hương xuân thoang thoảng như còn đâu đây

Tháng Hai hoa lá đã đầy
Bướm ong tấp nập vờn bay vườn hồng

Tháng Ba chút rét nàng Bân
Hoa còn e ấp bên trong yếm đào

Hương sen thơm ngát mặt hồ
Mang theo hương cốm đón chờ tháng Tư

Trời xanh nắng ấm nên thơ
Tháng Năm mở lối giấc mơ lên đường

Tháng Sáu rực rỡ nắng vàng
Con tim rạo rực rộn ràng mùa yêu

Bước sang tháng Bảy mỹ miều
Tơ mây giăng lối, gió vèo lao xao

Trung Thu tháng Tám tiếp theo
Tròn đầy bóng nguyệt, ngọt ngào bánh hoa

Tháng Chín lộng lẫy kiêu sa
Yêu kiều má phấn, hài hòa nét duyên

Lẳng lơ ánh nguyệt bên thềm
Giã từ tháng Chín, bước sang tháng Mười

Tháng Một đã đến ai ơi
Vẫn còn một cánh hoa khai cuối mùa

Mười Hai gió lạnh đầu mùa
Phong phanh áo lụa đủ vừa che duyên

N.T.K (Sưu tầm)

Đến trễ ...

Tại sao anh đến trể hả anh?
Khi buổi chiều chỉ còn vài phút
Sao anh không cho em giận một chút
Để đòi anh xiết chặt vào lòng

Vậy thì nào ! có bước lại đây không?
Một giây nữa anh bỏ về ngay đấy!
Ghét em ghê sao trẻ con quá vậy?
Không thương em anh là kẻ ngông cuồng!

Này em ! nụ cười đẹp long lanh
Chờ anh nhé , nhìn em tình đến thế!
Em là mây anh là loài chim lạ
Hãy cùng anh sánh bước chung đường

Kể em nghe có cô bé dể thương
Nhắn tặng anh những dòng tin nhỏ
Tin thì nhỏ nhưng tình không nhỏ
Vì tin là sứ giả của tình yêu

Bổng một ngày cô bé giận thật nhanh
Anh thẫn thờ bảo: “ui sao nhanh thế”
Kề vai em anh nhẹ nhàng khẽ nói
Không yêu em anh là kẻ ngông cuồng!

N.T.K

(7/2006)

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2007

Love Paradise

you're always on my mindall

day just all the time

you're everything to me

brightest star to let me see

you touch me in my dreams

we kiss in every scene

i pray to be with you

through rain and shiny days

i'll love you till i die

deep as sea wide as sky

the beauty of our love paints rainbows

everywhere we go

need you all my life

you're my hope you're my pride

in your arms i find my heaven

in your eyes my sea and sky

may life be our love paradise

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

Cuộc sống

Khoa cũng như các bạn cũng có những lúc vui những lúc buồn và cả những lúc chán nữa nhưng có bao giờ các bạn tự hỏi cuộc sống là gì chưa?
CUỘC SỐNG, bắt đầu từ khi nào không ai biết nữa, nó vẫn diễn ra mỗi ngày và sẽ còn diễn ra mãi mãi đến khi nào con người không còn tồn tại nữa. Và cuộc sống này với bao điều kì diệu của nó làm cho con người khi vui, lúc buồn nhưng không bao giờ và không thể nào rời xa cuộc sống này.Bạn nói với tôi rằng bạn chán đời ư? Cuộc đời này có gì để bạn chán, bạn không yêu cuộc đời này thì lắm ?
N.T.K (tâm sự)

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2007

Điều giản dị

Em đến thật bình thường
Em lại thật giản dị
Đi vào giấc mơ tôi
Em hóa nên diệu kỳ

Rượu là gì em hỡi?
Bao lần em nếm qua?
Yêu là gì em hỡi?
Em đã yêu bao giờ?


Em bé bỏng, ngây thơ
Trong cuộc đời gian khó
Em chỉ là cơn gió
Hiện hữu nhưng vô hình

Anh nói muốn được yêu
Em đừng sợ thất bại
Tình yêu sẽ là mãi
Thử thách trái tim mình

N.T.K

8/2007

Em dấu gì ?

Em dấu gì trong làn môi thắm

Trưa hè rã nắng bóng màu son

Hoa cười nước lặng lòng say đắm

Mười tám xuân xanh mảnh trăng tròn


Em dấu gì trong đôi mắt biếc

Đêm huyền sâu lắng một tình ca

Ai lỡ làm anh lòng hối tiếc

Nhìn ngang lơ đễnh kém mặn mà.


Em dấu gì trong đôi tay bé

Một bếp lò êm buổi lập Đông

Khi buồn tay áp vào khe khẽ

Đôi má ửng lên đỏ hồng hồng


Em dấu gì trong lòng em đấy

Thỏ thẻ một câu vội ngoảnh đi

Long lanh khóe mắt tình biết mấy

Ghé sát môi em :em nói gì ?!


N.T.K

Những câu chuyện về chiếc nhẫn


Nhẫn là một mặt hàng trang sức rất phổ biến, có nhiều truyền thuyết và chuyện vui hết sức thú vị nói về chiếc nhẫn. Sau đây mình giới thiệu một số mẩu chuyện nói về chiếc nhẫn.

Vì sao khi đính hôn lại phải đeo nhẫn trên ngón tay “không tên” của tay phải mà lại không đeo vào các ngón tay khác?

Điều này được xuất phát từ truyền thuyết của Ai Cập cổ đạ để lại. Vào thời đại Lão Pháp Ai Cập, mọi người cho rằng ngón tay “không tên” nối liền trực tiếp với tim thông qua một số chuyên môn riêng mà các ngón khác không có.


Thời Ấn Độ cổ đại có lưu hành một phong tục là đeo nhẫn có mặt gương nhỏ trên ngón chân cái. Người Gallia và người trên bán đảo Bretagn của Pháp thì lấy nhẫn làm đồng tiền kim loại sử dụng trong giao dịch mua bán.

Nhiều nơi, người ta coi chiếc nhẫn được em là một vật có tác dụng chữa bệnh. Nhà triết học thời cổ La Mã có tên là Piliny đã từng nêu ra một kiến nghị, khi một người nào đó đeo nhẫn mà bị nấc thì hãy lấy chiếc nhẫn từ trên tay trái đem đeo vào tay phải, làm như thế thì cơn nấc sẽ ngừng quay. Tại châu Âu thời trung cổ, mọi người cho rằng nhẫn có tác dụng chữa được những bệnh co giật.

Ngày nay, xuất hiện rất nhiều kiểu nhẫn, có chiếc nhẫn là đồng hồ đeo tay dùng năng lượng mặt trời, có chiếc nhẫn là cái còi, có chiếc nhẫn có chìa khoá. Lại còn có chiếc nhẫn có bọt thuỷ tinh mà trong bọt đó có chứa các chất thơm. Có chiếc nhẫn là một viên đá quý có điêu khắc hoàn chỉnh mà tạo thành có giá rất đắt.

Nước Anh có một nhà khoa học đã phát minh ra một loại nhẫn đá quý có tác dụng tự bảo vệ mình, khi đá quý trên chiếc nhẫn đeo tay chẳng may do không cẩn thận mà bị rơi xuống, chủ nhân của chiếc nhẫn sẽ lập tức bị một mũi kim châm nhẹ vào ngón tay đeo nhẫn.

N.T.K

Các ngón tay

Có một chiều ngồi thử những ngón tay
Ngón tay út lắc đầu buồn khẽ nói
Là tình bạn , ra lòng anh nói dối
Gỡ nhẫn ra đeo lại ngón tay nào

Ngón tay giữa với các đốt cao cao
Ngón tay xui càng dài là càng khổ
Chiếc nhẫn bé lại lon ton tìm chỗ
Vậy ngón to ngón cái thử xem nào

Ngón cái buồn :" Nhất định thử hay sao? "
Không thể đeo nhẫn vào dù 1 đốt
Chiếc nhẫn bé nhìn ngón tay trụ cột
Ngón trỏ vui sung sướng ngỏe miệng cười

Nhưng cuộc đời kì lạ lắm người ơi
Dù ngón trỏ có vui lòng biết mấy
Chiếc nhẫn bé vẫn buồn như vậy
Vì chỉ mong xỏ được ngón vô tình


Ngón vô tình là ngón thật là xinh
Nó rực rỡ trong nhà thờ nến đỏ
Nó lười biếng trên bàn tay bé nhỏ
Ngón tình yêu quạn trọng nhất đời người


Hãy quy tất cả về tình yêu, bạn sẽ biết mình có gì trong cuộc sống

N.T.K

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2007

Chỉ có tình yêu là bền vững

Đã lâu rồi mình không sưu tầm những truyện hay hôm nay có chút tâm sự nhỏ lang thang trên mạng tha về một câu truyện nhỏ kể cho các bạn cùng nghe nhé!
Một ngày nọ, khi bảo tôi và em tôi không được chơi giỡn trong nhà ,mẹ tôi vào nhà tắm. Chúng tôi chơi đập gối với nhau, em tôi trượt tay làm cái gối bay tới làm món đồ thuỷ tinh trên kệ rơi xuống vỡ tan. Và tất nhiên là mẹ đã nghe thấy. Bà lao ngay vào phòng để xem chuyện gì xảy ra.Tôi chắc rằng chúng tôi sẽ được một trận nên thân, nhưng mẹ tôi quỳ xuống bên đống đổ nát và bật khóc. Điều này làm cho chúng tôi hoảng loạn. Chúng tôi đến ôm chầm lấy mẹ và nhận bên dưới những mảnh vỡ thuỷ tinh là một bông hồng trắng bằng sứ. Mẹ cho chúng tôi biết với giọng nghẹn ngào rằng đó là món quà mà bố đã tặng mẹ nhân kỷ niệm ngày cưới của họ. Bố nói rằng nếu trong tương lai, bố không thể ở cạnh mẹ thì mẹ chỉ việc nhìn bông hồng này. Nó sẽ giống như tình cảm của họ -bền vững trọn đời. Nhưng bây giờ thì nó nằm dưới đất, gãy hết một cánh. Chúng tôi đã nhận thấy hậu quả việc làm ngu ngốc của chúng tôi. Chúng tôi đề nghị đập con heo đất ra để đền cho mẹ nhưng bà nói bông hồng này tượng trưng cho tình yêu cùa bà và bố tôi, không gì có thể thay thế được. Bà bắt đầu dọn dẹp, chúng tôi thì tìm mọi cách làm cho bà vui nhưng chỉ thấy những giọt nước mắt làm nhòe đôi mắt của bà. Mẹ trở về phòng, tôi chặn bà lại và nói tôi có chuyện cần kể với bà nhưng bà nói bây giờ không phải lúc. Tôi dùng hai tay nắm lấy đôi vai gầy của bà và nói: "Mẹ à, tất cả mọi vật cuối cùng rồi cũng trở về với cát bụi, đó là quy luật, chỉ có một thứ sẽ tồn tại mãi mãi, đó là tình yêu". Tối hôm đó ,mẹ đã dán lại cánh hoa và nói với tôi: "Mặc dù người khác có những bông hồng nguyên vẹn nhưng bông hồng của mẹ là duy nhất.Tì lên nó một vết nhỏ để nhắc mẹ rằng chỉ có tình yêu là bền vững."

N.T.K (Sưu tầm)


Món quà của tạo hóa

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì ...? Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không... ?

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

- Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

- Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

N.T.K

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2007

Em thường hỏi .. ?


Em thường hỏi vì sao mây bay
Một khung trời cao xanh đến thế
Mắt hạc trắng thường vương giọt lệ
Hay mặt trời lặn ở phía Tây

Anh gõ đầu mắng hỏi ngô ngây
Trời không xanh là trời giông bão
Mắt hạc trắng ngàn năm dính gạo
Ánh hoàng hôn phải lặn phía Tây

Em lại hỏi : anh nói em hay
Sao anh thích hôn em buổi sáng
Ôm vòng eo mỗi khi buồn chán

Lại lặng nhìn mỗi lúc em ca

Người yêu anh đẹp tựa ngàn hoa
Mỗi bình minh tỏa hương thơm ngát
Anh chỉ biết vẽ lên bờ cát
Không hiểu sao anh lại yêu em

Tình yêu sao wá đỗi dễ thương nó đến bất chợ rùi để lại cho ta 1 tình cảm không có 1 lý do để giải thich nhưng anh chỉ biết rằng:

Có em rồi anh không làm thơ nữa
Có em rồi anh mất cả mùa Đông
Dù quanh anh có tắt đi ngọn lửa
Nhưng chân anh bông tuyết hóa hoa hồng

Em đến mang cho anh hơi thở của mùa xuân mùa của sự hồi sinh của niềm hy vọng:

Hoa bỗng nở làm Đông thôi lạnh
Nắng bên thềm xua áng mây đen
Tim nhộn nhịp hồn vui quên hẹn
Một nụ cười ngày tôi gặp em

N.T.K