Em hôn chút chút mỗi mình anh thôi
Thế rồi chút chút lên ngôi
Lâu ngày chút chút thành đôi vợ chồng.
Em đã hiểu những gì tôi bày tỏ
Em đã tin những gì trong mắt tôi
Em đã biết những gì thật xa xôi
Em đã thương những gì tôi thể hiện
Tôi không còn phải yêu em câm lặng
Không rụt rè nhút nhát trước mặt em
Không vu vơ hát khúc nhạc yêu em
Không ngắm nhìn em tươi cười lặng lẽ
Nắm ngón út.... vậy cho tôi nắm bàn tay nhé
Để yêu em, muôn kiếp chẳng rời xa
Mãi thương em như thương một loài hoa
Hoa dù lụi nhưng tình tôi còn đó
Em cho tôi một tình yêu bé nhỏ
Một nụ hôn ngây ngất cõi thiên đàng
Một ánh sáng ấm áp chẳng chói chang
Một vị ngọt trong cuộc đời tôi đó
Khoa Nguyen (Hà Nội, 26/04/2011)

Em!
Em cười gì khi nắm tay anh
Ngoảnh mặt đi trả lời với gió:
“Duờng như anh gần như e ngại”
Em giận hờn: “xích lại đi anh”
Anh này!
Em chỉ cười với những đám mây
Chúng tung tăng reo cùng với nắng
Nhưng có biết dù ai im lặng
Song rộn ràng tay khẽ níu tay
Nào,
Em nhìn kìa, khung trời màu xanh
Em hãy viết tên anh lên đó
Còn con tim của em bé nhỏ
Anh khắc vào bằng một nụ hôn
Cho mắt ai dịu đẹp mê hồn
Đôi má vội thơm nồng con gái
Một làn tóc ấp e ái ngại
Đôi vai mềm buông lỏng trong tay
Này người!
Người nghĩ gì hãy nói em hay
Dù bối rối, ngượng ngùng, cay đắng
Dù tan nát lòng em chết lặng
Em hỏi người: Người có yêu em?
Ngốc ạ!
Chẳng yêu em nhưng sẽ bên em
Trong khổ đau và trong hạnh phúc
Dẫu cuộc đời buồn vui lắm lúc
Nguyện cùng em đi suốt tháng năm.