Em đã hiểu những gì tôi bày tỏ
Em đã tin những gì trong mắt tôi
Em đã biết những gì thật xa xôi
Em đã thương những gì tôi thể hiện
Tôi không còn phải yêu em câm lặng
Không rụt rè nhút nhát trước mặt em
Không vu vơ hát khúc nhạc yêu em
Không ngắm nhìn em tươi cười lặng lẽ
Nắm ngón út.... vậy cho tôi nắm bàn tay nhé
Để yêu em, muôn kiếp chẳng rời xa
Mãi thương em như thương một loài hoa
Hoa dù lụi nhưng tình tôi còn đó
Em cho tôi một tình yêu bé nhỏ
Một nụ hôn ngây ngất cõi thiên đàng
Một ánh sáng ấm áp chẳng chói chang
Một vị ngọt trong cuộc đời tôi đó
Khoa Nguyen (Hà Nội, 26/04/2011)