
Mắt hạc trắng thường vương giọt lệ
Hay mặt trời lặn ở phía Tây
Anh gõ đầu mắng hỏi ngô ngây
Trời không xanh là trời giông bão
Mắt hạc trắng ngàn năm dính gạo
Ánh hoàng hôn phải lặn phía Tây
Em lại hỏi : anh nói em hay
Sao anh thích hôn em buổi sáng
Ôm vòng eo mỗi khi buồn chán
Lại lặng nhìn mỗi lúc em ca
Người yêu anh đẹp tựa ngàn hoa
Mỗi bình minh tỏa hương thơm ngát
Anh chỉ biết vẽ lên bờ cát
Không hiểu sao anh lại yêu em
Tình yêu sao wá đỗi dễ thương nó đến bất chợ rùi để lại cho ta 1 tình cảm không có 1 lý do để giải thich nhưng anh chỉ biết rằng:
Có em rồi anh không làm thơ nữa
Có em rồi anh mất cả mùa Đông
Dù quanh anh có tắt đi ngọn lửa
Nhưng chân anh bông tuyết hóa hoa hồng
Hoa bỗng nở làm Đông thôi lạnh
Nắng bên thềm xua áng mây đen
Tim nhộn nhịp hồn vui quên hẹn
Một nụ cười ngày tôi gặp em
N.T.K